Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng

VTV.vn - Ít có định dạng nào trên truyền hình vừa bình dị vừa nhiều lớp nghĩa như thế.

Mỗi sáng, hàng triệu người trên thế giới vẫn lặp lại một nghi thức quen thuộc: mở màn hình lên để xem thời tiết. Đó tưởng như là một hành động nhỏ, nhưng thực ra là một trong những nghi lễ truyền thông bền bỉ nhất của đời sống hiện đại. Trong vài phút ngắn ngủi, bản tin thời tiết gom vào cùng một khung hình khoa học, biểu diễn, công nghệ, niềm tin công chúng và cả văn hóa bản địa.

Ít có định dạng nào trên truyền hình vừa bình dị vừa nhiều lớp nghĩa như thế. Đằng sau mấy biểu tượng mây nắng, vài con số nhiệt độ và một nụ cười dẫn chương trình là cả một lịch sử dài gần một thế kỷ. Nó đi từ thời những bản đồ thô sơ trên màn hình đen trắng, qua những viên phấn vẽ tay trên bảng, tới màn hình xanh, đồ họa vệ tinh, radar Doppler, rồi bây giờ là các avatar AI có thể lên sóng suốt ngày đêm. Nếu nhìn kỹ, lịch sử của bản tin thời tiết cũng chính là lịch sử thu nhỏ của truyền thông hiện đại.

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 1.

Bản tin thời tiết trên truyền hình những năm 50.

Khởi đầu của câu chuyện này mang màu sắc vừa ngây thơ vừa kỳ lạ. Năm 1926, một bản đồ thời tiết lần đầu tiên xuất hiện trên sóng truyền hình thử nghiệm tại Mỹ, gần như không có khán giả thực sự. Đến năm 1941, kênh WNBT ở New York phát bản tin thời tiết đầu tiên dành cho công chúng, với nhân vật dẫn là một chú cừu hoạt hình tên Wooly Lamb. Truyền hình lúc ấy còn là điều xa xỉ, nhưng hạt giống của một thói quen toàn cầu đã được gieo xuống.

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 2.

Bản tin dự báo thời tiết năm 60 của BBC.

Sau Thế chiến II, nhiều quốc gia bắt đầu đưa thời tiết thành phần cố định của bản tin truyền hình. Ở Pháp, BBC ở Anh, rồi CBC tại Canada, những người đầu tiên trình bày dự báo thường là các giọng đọc nghiêm nghị, đứng cạnh bảng đen, bản đồ giấy hoặc ký hiệu vẽ tay. Thô sơ là vậy, nhưng chính từ giai đoạn ấy, công chúng bắt đầu quen với ý nghĩ rằng truyền hình không chỉ kể chuyện chính trị hay chiến tranh, mà còn kể cho họ nghe về ngày mai gần gũi nhất: mai có mưa không, có rét không, có bão không.

Một trong những khoảnh khắc cho thấy quyền lực thật sự của truyền hình thời tiết diễn ra năm 1961. Khi bão Carla tiến vào Texas, nhà báo Dan Rather đã thuyết phục cơ quan khí tượng cho phép phát sóng trực tiếp hình ảnh radar. Người dân lần đầu nhìn thấy quy mô thực sự của cơn bão trên màn hình. Khoảng 350.000 người đã đi sơ tán. Ở đây, bản tin thời tiết không còn là tiện ích đời sống. Nó trở thành một hành động truyền thông có khả năng cứu mạng.

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 3.

Bản tin thời tiết dành cho trẻ em.

Thế nhưng lịch sử ấy không chỉ có khoa học và trách nhiệm. Nó cũng từng có những giai đoạn phản chiếu rất rõ định kiến xã hội. Trong những năm 1950 và đầu thập niên 1960, nhiều đài truyền hình tại Mỹ bước vào thời kỳ gọi là “weather girl”. Không ít nơi thay những nhà khí tượng học bằng các phụ nữ trẻ đẹp, đôi khi không có chuyên môn, và yêu cầu họ ăn mặc hấp dẫn để đọc dự báo. Bản tin thời tiết khi ấy bị đẩy sang vùng mờ giữa thông tin và trình diễn.

Chính vì vậy, hành trình của những phụ nữ làm thời tiết sau đó lại càng đáng kể. Những người như June Bacon-Bercey đã phải đấu tranh để chứng minh rằng phụ nữ trên màn hình không phải vật trang trí. Năm 1972, bà trở thành người đầu tiên nhận chứng nhận xuất sắc của Hiệp hội Khí tượng Hoa Kỳ. Đó không chỉ là một cột mốc nghề nghiệp, mà còn là một sự sửa sai về mặt biểu tượng: thời tiết trên truyền hình phải quay về với nền tảng của tri thức, chứ không thể chỉ dựa vào ngoại hình.

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 4.

Nhà khí tượng học Derek Van Dam trên sóng CNN.

Cùng với những biến chuyển xã hội là các bước nhảy lớn về công nghệ. Nếu thập niên 1950 là bảng phấn và bản đồ in sẵn, thì thập niên 1960 đem đến ảnh radar và ảnh vệ tinh. Từ khoảng năm 1980, màn hình xanh chromakey và đồ họa máy tính đã thay đổi hoàn toàn ngôn ngữ hình ảnh của bản tin thời tiết. Người dẫn không còn vẽ mây mưa bằng tay nữa, mà đứng trước một không gian trống, chỉ vào những lớp đồ họa mà thực tế họ không nhìn thấy bằng mắt thường. Đó là một loại “ma thuật truyền thông” rất đặc biệt, nơi kỹ năng trình bày và khả năng hình dung không gian trở thành phần quan trọng của nghề.

Năm 1982, sự ra đời của The Weather Channel tại Mỹ đã đưa bản tin thời tiết sang một quy mô hoàn toàn khác. Lần đầu tiên, thời tiết không còn là một chuyên mục chen giữa các tin tức khác, mà trở thành nội dung 24/7. Điều này nghe có vẻ hiển nhiên hôm nay, nhưng vào lúc đó là một bước ngoặt lớn. Nó chứng minh rằng nhu cầu của công chúng với mưa nắng, bão giông, nóng lạnh không hề nhỏ hơn nhu cầu theo dõi chính trị hay tài chính.

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 5.

Điều thú vị là dù cùng làm một việc giống nhau, mỗi nền truyền hình lại kể chuyện thời tiết theo cách rất khác. Ở Nhật Bản, bản tin thời tiết gắn chặt với hệ thống cảnh báo thiên tai và tinh thần chuẩn bị quốc gia. Ở Ấn Độ, mùa gió mùa gần như là bản tin kinh tế, vì nó quyết định sinh kế của hàng triệu nông dân. Ở Brazil, thời tiết mang nhịp điệu sống động, gần với giải trí đại chúng. Ở Hy Lạp, những ngày nắng đẹp được nói lên như một tin vui. Còn ở Turkmenistan, bản tin thời tiết mang sắc thái nghi thức và quyền lực nhà nước. Cùng một câu hỏi “ngày mai trời ra sao”, nhưng cách trả lời luôn mang theo tính cách của cả một nền văn hóa.

Có lẽ vì vậy mà bản tin thời tiết giữ một vị trí rất lạ trong ký ức tập thể. Với nhiều người, đó là phần đáng tin nhất của bản tin tối. Chính trị có thể gây chia rẽ, thể thao có thể làm người ta tranh cãi, nhưng thời tiết là thứ ai cũng cần biết. Nó là vùng thông tin hiếm hoi mà gần như toàn bộ xã hội cùng nhìn về một hướng. Người ta có thể quên tên biên tập viên thời sự, nhưng lại nhớ gương mặt người dẫn thời tiết suốt hàng chục năm.

Ngày nay, một cuộc chuyển mình khác lại đang diễn ra. Từ năm 2018, các MC AI bắt đầu xuất hiện trên sóng truyền hình ở Trung Quốc rồi lan sang nhiều nước châu Á. Những avatar ấy có thể phát hàng chục bản tin mỗi ngày, không mệt mỏi, không nghỉ ốm, không lệch giờ. Về mặt hiệu quả vận hành, đó rõ ràng là một bước tiến lớn. Nhưng nó cũng đặt ra một câu hỏi rất người: khán giả có thực sự muốn nghe ngày mai từ một khuôn mặt không tồn tại?

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 6.

Kaylee - một BTV thời tiết nhỏ tuổi

Câu trả lời hiện tại có lẽ vẫn chưa hoàn toàn nghiêng về AI. Trong những bản tin thường nhật, công nghệ có thể thay con người ở nhiều công đoạn. Nhưng trong các khoảnh khắc khẩn cấp, khi bão lớn đang tới hay nắng nóng cực đoan trở thành mối đe dọa, khán giả không chỉ cần dữ liệu. Họ cần một giọng nói biết trấn an, biết nhấn mạnh, biết chia sẻ mức độ nghiêm trọng bằng sự điềm tĩnh của con người. Sự tin cậy ấy chưa dễ thay thế.

Vì thế, tương lai nhiều khả năng sẽ là một mô hình lai. AI có thể đảm nhận các bản tin tự động trên nền tảng số, còn những người dẫn thật sẽ giữ vai trò ở các bản tin quan trọng, các tình huống thiên tai và những chương trình có chiều sâu hơn về khí hậu. Đặc biệt trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng hiện rõ, bản tin thời tiết không chỉ còn là chuyện mang ô hay mặc áo khoác. Nó đang dần trở thành nơi truyền hình giúp công chúng hiểu hơn về một hành tinh đang thay đổi.

Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 7.
Khi truyền hình kể chuyện mưa nắng - Ảnh 8.

Trường quay thời tiết của BBC (ảnh trái) và BTV thời tiết với phông xanh quen thuộc.

Sau tất cả, sức sống lâu bền của bản tin thời tiết nằm ở chỗ nó luôn ở giữa hai thế giới: vừa cực kỳ đời thường, vừa mang ý nghĩa xã hội rộng lớn. Nó nói về ngày mai, nhưng cũng nói về công nghệ, niềm tin và cách con người đối diện với bất định. Từ chú cừu hoạt hình trên màn hình đen trắng đến avatar AI không bao giờ ngủ, hành trình ấy không chỉ là lịch sử của một chuyên mục truyền hình. Đó là lịch sử của cách loài người học cách kể cho nhau nghe về mưa nắng, và qua đó, kể về chính mình.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bình luận không đăng nhập

Bạn không thể gửi bình luận liên tục.
Xin hãy đợi 60 giây nữa.