Một chén matcha dưới bóng Chùa Vàng. Ảnh: Xuân Tựu

Buổi sáng ở Chùa Vàng Kinkaku-ji tại Kyoto. Ảnh: Xuân Tựu
Sau khi đi hết con đường quanh Chùa Vàng Kinkaku-ji, tôi không vội rời đi. Một quán trà nhỏ nép mình bên khu vườn thiền giữ chân tôi bằng hương matcha thoang thoảng. Chỉ khi nâng chén matcha còn ấm trên tay, nhìn những tán thông khẽ lay trong gió và ngắm ngôi chùa dát vàng từ xa, tôi mới hiểu vì sao người Nhật xem việc thưởng trà là nghệ thuật của sự tĩnh tại.

Mỗi mùa trong năm đều mang một vẻ đẹp riêng. Ảnh: Xuân Tựu
Buổi sáng ở Chùa Vàng Kinkaku-ji tại Kyoto luôn bắt đầu bằng những bước chân chậm.
Dòng người lặng lẽ men theo lối đi quanh khu vườn, dừng lại trước hồ Kyoko-chi để ngắm tòa Kim Các phản chiếu trên mặt nước trong veo. Hai tầng trên của ngôi chùa được phủ vàng lá, lấp lánh dưới ánh nắng, nổi bật giữa màu xanh của thông, rêu và những khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ.

Du khách trong khuôn viên chùa Vàng. Ảnh: Xuân Tựu
Được xây dựng từ cuối thế kỷ XIV, Kinkaku-ji từng là biệt phủ của Tướng quân Ashikaga Yoshimitsu trước khi trở thành một thiền tự. Trải qua nhiều biến cố lịch sử, ngôi chùa được phục dựng gần như nguyên bản và ngày nay là một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của Kyoto. Điều khiến nơi đây khác biệt không nằm ở lớp vàng phủ trên mái chùa, mà ở cách kiến trúc hòa quyện với thiên nhiên, để mỗi mùa trong năm đều mang một vẻ đẹp riêng. Mùa xuân thấp thoáng sắc hoa anh đào. Mùa hè phủ đầy màu xanh. Mùa thu rực đỏ lá phong. Mùa đông tĩnh lặng dưới lớp tuyết trắng. Dù ở mùa nào, Kinkaku-ji cũng mang đến cảm giác thanh bình rất đặc trưng của Kyoto.

Chùa Vàng là một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của Kyoto. Ảnh: Xuân Tựu
Sau hành trình tham quan, nhiều du khách thường dừng chân ở quán trà nhỏ nằm gần lối ra. Không gian giản dị với hiên gỗ, vài bộ bàn ghế mộc và khu vườn xanh mát như một khoảng nghỉ nhẹ nhàng giữa hành trình. Không có tiếng gọi mời, cũng chẳng cần những bảng hiệu nổi bật. Chỉ có hương matcha thoảng nhẹ trong không khí, đủ để níu bước bất kỳ ai.

Quán trà nhỏ nằm giữa không gian xanh mát. Ảnh: Xuân Tựu
Một chén matcha nóng cùng chiếc bánh wagashi truyền thống được mang ra trên chiếc khay gỗ nhỏ. Người phục vụ nhẹ nhàng đặt chén trà trước mặt bằng cả hai tay rồi khẽ cúi đầu. Những động tác tưởng như rất giản đơn ấy lại chứa đựng sự chỉn chu và lòng hiếu khách mà người Nhật gìn giữ qua nhiều thế hệ.

Sự chỉn chu và lòng hiếu khách mà người Nhật gìn giữ qua nhiều thế hệ. Ảnh: Xuân Tựu
Chiếc bát gốm vẫn còn ấm. Lớp bọt matcha xanh mịn phủ đều trên mặt trà, tỏa hương thơm dịu của những lá trà non được nghiền thành bột. Tôi nâng chén bằng hai tay, xoay nhẹ theo cách người Nhật vẫn làm trước khi thưởng thức.

Chiếc bát gốm với lớp bọt matcha xanh mịn phủ đều trên mặt. Ảnh: Xuân Tựu
Ngụm đầu tiên mang theo vị thanh và chút chát rất đặc trưng. Chỉ vài giây sau, vị ngọt dịu bắt đầu lan xuống cuống họng. Miếng wagashi với nhân đậu đỏ mềm mịn cân bằng hương vị, khiến chén matcha trở nên tròn đầy hơn. Không cần quá nhiều gia vị hay sự cầu kỳ, chính sự tinh tế ấy làm nên sức hấp dẫn của ẩm thực Kyoto.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.

Bánh wagashi với nhân đậu đỏ mềm mịn cân bằng hương vị, khiến chén matcha trở nên tròn đầy hơn. Ảnh: Xuân Tựu
Qua ô cửa, mái Chùa Vàng vẫn lấp lánh phía bên kia hồ. Tiếng chim vang lên giữa những tán thông, tiếng bước chân của du khách nhỏ dần rồi tan vào sự tĩnh lặng.

Là dịp để dành cho mình vài phút lắng lại giữa cố đô đã đi qua hơn một nghìn năm lịch sử. Ảnh: Xuân Tựu
Người Nhật thường nói mỗi chén trà là một lần gặp gỡ không bao giờ lặp lại. Bởi vậy, họ luôn trân trọng từng khoảnh khắc khi nâng chén lên môi. Có lẽ vì thế, thưởng thức matcha ở Kinkaku-ji không đơn thuần là uống một thức uống nổi tiếng, đó còn là dịp để dành cho mình vài phút lắng lại giữa cố đô đã đi qua hơn một nghìn năm lịch sử.

Không gian giản dị với hiên gỗ, vài bộ bàn ghế mộc và khu vườn xanh mát như một khoảng nghỉ nhẹ nhàng giữa hành trình. Ảnh: Xuân Tựu

Sự tĩnh lặng. Ảnh: Xuân Tựu
Kyoto có rất nhiều quán trà nổi tiếng. Nhưng thưởng thức matcha ngay trong khuôn viên Chùa Vàng lại mang đến một cảm xúc khác. Hương trà dường như hòa cùng mùi gỗ cũ, tiếng gió, sắc xanh của khu vườn thiền và ánh vàng phản chiếu trên mặt hồ. Tất cả kết nối với nhau, tạo nên một dư vị khó tìm thấy ở nơi khác.

Chỉ có hương matcha thoảng nhẹ trong không khí, đủ để níu bước bất kỳ ai. Ảnh: Xuân Tựu

Cảm giác bình yên rất khó gọi thành tên. Ảnh: Xuân Tựu
Rời Kinkaku-ji, điều còn ở lại trong ký ức tôi không phải mái chùa dát vàng phản chiếu dưới nắng hay khu vườn thiền tĩnh lặng. Đó là hơi ấm từ chén matcha còn vương trong lòng bàn tay, hương trà vẫn đọng nơi đầu lưỡi và cảm giác bình yên rất khó gọi thành tên.
Bạn không thể gửi bình luận liên tục.
Xin hãy đợi 60 giây nữa.