Tát đìa – Tết về ở miền Tây
Tết miền Tây thường bắt đầu từ cái đìa sau nhà. Quanh năm, đìa giữ nước cho vườn cây, ruộng lúa và nuôi cá tự nhiên. Đến những ngày giáp Tết, nước được rút dần. Lớp bùn non lộ ra, mềm và còn ấm hơi đất.

Người lớn lội xuống đìa. Trẻ con đứng trên bờ chờ cá quẫy. Không cần hẹn trước, hàng xóm tự tìm đến. Người cầm vợt, người xách thúng, người phụ một tay. Không khí rộn ràng lan khắp khu vườn.
Ít ai nhớ rõ phong tục này có từ bao giờ. Chỉ biết từ thuở khai hoang mở đất, mỗi gia đình miền Tây đều đào đìa trữ nước ngọt và nuôi cá đồng. Cá theo con nước lớn mà vào, lớn lên cùng phù sa và bóng mát vườn cây.
Cá đồng Tết – hương vị của sum vầy
Khi vụ mùa kết thúc, nước sông xuống thấp, người dân tát đìa để dọn bùn, làm sạch nguồn nước. Cá được bắt lên đúng dịp cuối năm. Vừa kịp cho mâm cúng ông bà, vừa đủ cho bữa cơm tất niên.
Cá lóc, cá rô, cá trê còn tươi roi rói, dính bùn mà thân quen như của để dành. Mỗi lần cá quẫy là một lần tiếng cười vang lên. Âm thanh ấy trở thành ký ức rất riêng của Tết miền Tây.

Cái vui của tát đìa không nằm ở chuyện nhiều hay ít. Quan trọng là cùng nhau chờ đợi, cùng nhau chia phần. Cá được để riêng cho mâm cúng. Phần còn lại san sẻ cho bà con lối xóm. Không cần cân đo, chỉ cần nhìn nhau là hiểu.
Bếp lửa sau vườn và hương Tết quê
Trong lúc đìa nước rộn ràng, bếp lửa đã nhóm lên trên bờ. Rơm khô dùng để nướng cá. Khói bay bảng lảng, quyện mùi cá tươi và mùi đất ẩm. Đó là hương Tết đặc trưng của miền sông nước.
Gần đó, phụ nữ trong nhà gói bánh tét. Lá chuối lau sạch. Nếp trắng, đậu vàng, thịt mỡ xếp ngay ngắn. Tay gói bánh đều đặn, câu chuyện cuối năm chậm rãi. Mỗi đòn bánh giữ lại nếp nhà và tình thân qua từng cái Tết.

Tát đìa cũng là dịp con cháu ở xa trở về. Người làm ăn phương xa tranh thủ về kịp ngày này. Có mặt lúc nước rút dần, lúc cá vừa bắt lên, là thấy Tết đã thật sự chạm ngõ.
Tát đìa ăn Tết – nét văn hóa giữ gìn qua nhiều thế hệ
Với nhiều gia đình, buổi tát đìa giáp Tết là cột mốc khép lại một năm cũ. Những lo toan như được gửi lại dưới lớp bùn non. Khi đìa sạch nước, lòng người cũng nhẹ hơn.
Chiều xuống, cá được nướng trui bên mé vườn. Bữa cơm cuối năm giản dị mà ấm áp. Cá nướng chấm muối ớt. Nồi thịt kho nước dừa sánh lại. Đòn bánh tét còn nóng. Cả nhà quây quần bên nhau trong tiếng gió sông thổi nhẹ.

Giữa nhịp sống đổi thay từng ngày, tát đìa ăn Tết miền Tây vẫn giữ được vẻ mộc mạc vốn có. Phong tục ấy gắn với đất, với nước và lối sống thuận tự nhiên của người miền Tây. Lấy đủ dùng làm vui. Lấy sum vầy làm gốc.
Trong sự giản dị ấy, mùa xuân hiện ra ấm áp và bền lâu như đã được giữ gìn qua bao thế hệ.
Bạn không thể gửi bình luận liên tục.
Xin hãy đợi 60 giây nữa.