Trong số phát sóng của Chuyện nhà thời nay, câu chuyện của Trần Bảo Ngọc, học sinh Trường THPT Phạm Quang Thẩm, Hưng Yên, mang đến nhiều cảm xúc khi em chia sẻ về hành trình lớn lên bên ông bà nội sau biến cố gia đình.
Bố mẹ ly hôn, Bảo Ngọc sống cùng ông bà từ nhỏ. Với em, ông bà không chỉ là người chăm sóc, nuôi dưỡng, mà còn là nơi để trở về trong những lúc yếu lòng nhất. Điều khiến câu chuyện của nữ sinh chạm đến người xem không nằm ở những biến cố được kể ra, mà ở cách em nói về tình yêu thương âm thầm, bền bỉ của ông bà.
Vòng tay đón con trở về
Trong chương trình, Bảo Ngọc chia sẻ rằng có những thời điểm em rơi vào cảm xúc tiêu cực. Khi đó, ông bà là những người giang tay đón em trở về một cách ân cần. Dù chính ông bà cũng chịu nhiều áp lực, căng thẳng, họ vẫn cố gắng bình tĩnh để nghe cháu nói, lắng nghe cháu trong mọi hoàn cảnh.
Câu nói mộc mạc ấy cho thấy điều quan trọng nhất mà một đứa trẻ cần khi tổn thương: cảm giác được lắng nghe mà không bị phán xét. Với Bảo Ngọc, chính sự lắng nghe ấy giúp em có thêm tự tin để mở lòng, nói ra những điều đã giấu kín trong lòng từ rất lâu.

Những chia sẻ của Bảo Ngọc khiến cho bà em không thể kìm được xúc động.
Không phải lúc nào người lớn cũng cần đưa ra lời khuyên ngay lập tức. Đôi khi, việc ở lại, kiên nhẫn lắng nghe và cho trẻ cảm giác được tin tưởng đã là một sự nâng đỡ rất lớn. Trong câu chuyện của Bảo Ngọc, ông bà không chỉ giúp em vượt qua khúc mắc trong lòng, mà còn trở thành điểm tựa để em tiếp tục tin vào bản thân.
Sức mạnh của sự lắng nghe trong gia đình
Từ câu chuyện riêng của Bảo Ngọc, Chuyện nhà thời nay gợi ra một vấn đề gần gũi với nhiều gia đình: trẻ em có thể chịu tổn thương nhiều hơn người lớn nghĩ, nhất là khi thiếu vắng sự đồng hành đầy đủ của cha mẹ. Trong những hoàn cảnh ấy, sự hiện diện của ông bà, người thân hoặc bất kỳ người lớn nào đủ bao dung đều có ý nghĩa đặc biệt.

Sự lắng nghe của ông bà là sức mạnh vô cùng lớn lao đối với Bảo Ngọc.
Với Bảo Ngọc, tình yêu của ông bà không ồn ào. Đó là vòng tay đón em trở về, là sự bình tĩnh trước những cảm xúc tiêu cực của cháu, là việc vẫn lắng nghe cả khi em đúng lẫn khi em sai. Chính "sợi dây yêu thương" ấy giúp em cảm thấy mình không đơn độc.
Câu chuyện của nữ sinh Hưng Yên vì vậy không chỉ là một lát cắt về hoàn cảnh gia đình, mà còn là lời nhắc về vai trò của sự lắng nghe. Trong một mái nhà, đôi khi điều cứu một đứa trẻ khỏi cảm giác lạc lõng không phải là những lời dạy lớn lao, mà là một người đủ kiên nhẫn để nói với em rằng: dù thế nào, em vẫn còn nơi để trở về.
Bình luận (0)