Ảnh minh họa.
Hạn mức này là số tiền tối đa mà tổ chức bảo hiểm tiền gửi chi trả cho một người gửi tiền tại một tổ chức tín dụng, bao gồm cả gốc và lãi.
Ngân hàng Nhà nước đánh giá việc nâng hạn mức lên 350 triệu đồng là bước điều chỉnh cần thiết và không quá đột biến. Khi áp dụng mức này, tỷ lệ người gửi tiền được bảo hiểm toàn bộ toàn hệ thống dự kiến đạt gần 94%, đã nằm trong khung tối thiểu theo khuyến nghị quốc tế.
Tỷ lệ hạn mức chi trả trên GDP bình quân đầu người đạt khoảng 2,8 lần, tiệm cận mức trung bình toàn cầu là 3,3 lần.
Trong dự thảo Thông tư đang lấy ý kiến, Ngân hàng Nhà nước cho rằng kinh tế - xã hội và hệ thống các tổ chức tín dụng phát triển nhanh, nhưng việc điều chỉnh hạn mức chi trả của bảo hiểm tiền gửi chưa bắt kịp biến động thị trường. Do đó, việc điều chỉnh này là cấp thiết và không quá đột biến, nhằm củng cố niềm tin của người dân vào hệ thống ngân hàng và giảm thiểu nguy cơ rút tiền hàng loạt.
Theo Ngân hàng Nhà nước, trong 25 năm qua, quy mô tiền gửi được bảo hiểm đã tăng từ 66.400 tỷ đồng (năm 2000) lên hơn 10,2 triệu tỷ đồng (cuối năm 2025). Riêng giai đoạn 2021-2025, số dư tiền gửi được bảo hiểm tăng thêm khoảng 1,5 lần, cho thấy tốc độ mở rộng nhanh của hệ thống ngân hàng và mức độ gia tăng tài sản tài chính trong dân cư.
Tuy nhiên, trong suốt 25 năm qua, hạn mức chi trả mới chỉ được điều chỉnh 3 lần, từ 30 triệu đồng lên 50 triệu đồng, sau đó lên 75 triệu đồng và từ năm 2021 đến nay là 125 triệu đồng. Như vậy, hạn mức tăng hơn 4 lần về giá trị, trong khi GDP bình quân đầu người cùng kỳ tăng tới 22 lần.
Sự chênh lệch này khiến tỷ lệ hạn mức chi trả trên GDP bình quân đầu người giảm mạnh, không còn phù hợp với bối cảnh kinh tế hiện tại. Nếu không điều chỉnh, chỉ số này sẽ tiếp tục tụt hậu khi nền kinh tế hướng tới các mục tiêu tăng trưởng cao hơn.
Bình luận (0)