Sáng nay, dưới sự chủ trì của Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn, Quốc hội đã xem xét, cho ý kiến vào dự thảo Nghị quyết của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đột phá phát triển văn hóa Việt Nam.
Một số đại biểu cho rằng, dự thảo nghị quyết đã bao quát tương đối toàn diện hai trụ cột chính là bảo tồn di sản và phát triển công nghiệp văn hóa, qua đó vừa góp phần giữ gìn bản sắc dân tộc, vừa xác định công nghiệp văn hóa là ngành kinh tế tiềm năng.
Đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Ninh Trần Thị Vân dẫn chứng, bộ phim “Mưa đỏ” là tác phẩm chiến tranh khai thác từ yếu tố lịch sử, văn hóa và cách mạng; MV “Bắc Blinh” là sản phẩm giải trí hiện đại được khai thác từ chất liệu văn hóa truyền thống; hay “cậu bé người sói Wolfoo” là phim hoạt hình Việt Nam sản xuất bằng sản phẩm văn hóa nội dung số, đạt 3 tỷ lượt người xem toàn cầu mỗi tháng. Điều này cho thấy văn hóa truyền thống hoàn toàn có thể trở thành chất liệu sáng tạo, hấp dẫn trong thời đại số.
Có ý kiến cho rằng, việc thí điểm thành lập Quỹ văn hóa nghệ thuật theo mô hình hợp tác công tư, hướng tới tài trợ, đầu tư cho các doanh nghiệp khởi nghiệp, các dự án có tính sáng tạo đột phá mà ngân sách nhà nước không thể cấp, là một bước tiến về tư duy quản lý.
Đại biểu Quốc hội thành phố Hà Nội Đỗ Đức Hồng Hà nhận định, quy định này cho thấy sự chuyển biến trong việc nhìn nhận văn hóa không chỉ là lĩnh vực tiêu tiền mà là một ngành kinh tế cần được đầu tư. Mô hình quỹ đầu tư mạo hiểm sẽ góp phần giải quyết điểm nghẽn lớn của công nghiệp văn hóa là sự thiếu hụt vốn và tính rủi ro cao của sản phẩm sáng tạo. Tuy nhiên, để chính sách khả thi và chặt chẽ, cần thiết kế các tiêu chí đánh giá rủi ro phù hợp.
Bên cạnh đó, có ý kiến đề nghị sau khi dự thảo nghị quyết được thông qua, cần đặc biệt quan tâm đến việc tổ chức thực thi và hiệu quả trong thực tiễn.
Đại biểu Quốc hội tỉnh Ninh Bình Trần Văn Khải cho rằng, nếu chỉ ban hành một nghị quyết khẳng định quyết tâm chính trị thì mới đi được một nửa chặng đường, phần còn lại là phải tạo ra những cơ chế đủ đột phá, đủ cụ thể và đủ khả thi để văn hóa bước ra khỏi tình trạng “đúng nhưng khó làm”, “muốn làm nhưng thiếu nguồn lực”, “có mục tiêu nhưng thiếu công cụ”.
Cũng tại phiên thảo luận, các đại biểu đề xuất việc thể chế hóa chính sách đãi ngộ, bảo vệ nhân tài nghệ thuật và sớm xây dựng nền tảng số quốc gia về văn hóa.
Bình luận (0)