Thành tích này không chỉ phản ánh sức hút thương hiệu, mà còn mở ra một cột mốc mới trong hành trình sáng tạo của Trường Giang. Anh bước vào vai trò đạo diễn với hành trang là kinh nghiệm sân khấu, truyền hình và khả năng nắm bắt tâm lý khán giả đại chúng. Điều này phần nào lý giải vì sao Nhà ba tôi một phòng chọn câu chuyện gia đình gần gũi, thay vì thử sức với đề tài gai góc hay mang tính thể nghiệm. Nam nghệ sĩ chia sẻ dự án này đã được ấp ủ suốt 5 năm, chờ đủ thời gian học hỏi và quan sát để có thể bắt tay sản xuất. Quãng thời gian “thai nghén” ấy thể hiện sự thận trọng của một nghệ sĩ không muốn chỉ dừng lại ở vai trò diễn viên.
Thực tế cho thấy, dù lần đầu làm đạo diễn và chưa tinh gọn được các tình huống, bộ phim vẫn bộc lộ những tiềm năng đáng kể. Các bối cảnh được chuẩn bị chỉn chu, từ không gian sống chật hẹp của hai cha con đến những phân đoạn ở nước ngoài. Góc máy đa dạng, có dụng ý trong việc khắc họa sự cô đơn, hy sinh và cả những khoảng lặng nội tâm.

Bí mật nho nhỏ trong gia đình gà trống nuôi con.
Điểm đáng ghi nhận nhất của phim nằm ở những chi tiết giản dị nhưng giàu cảm xúc. Quy ước giữa hai cha con ông Thạch và An - mỗi tuần có một ngày cha mặc váy, đội tóc giả để làm “mẹ” - là một hình ảnh vừa lạ lẫm, vừa nhân văn. Ẩn sau đó là nỗ lực bù đắp tình cảm, là cách một người cha vụng về tìm cách lấp khoảng trống trong gia đình. Hay chi tiết người cha âm thầm tích góp tiền, chắt chiu từng đồng để con thực hiện ước mơ du học.
Lời thoại trong phim được xây dựng nhẹ nhàng, gần gũi, mang hơi thở đời sống. Đây cũng là thế mạnh của Trường Giang - người vốn quen thuộc với chất liệu đời thường trong các tiểu phẩm và chương trình truyền hình.
Món ăn giản dị nhưng nhiều ý nghĩa trong phim.
Nhà ba tôi một phòng cho thấy nỗ lực cài cắm nhiều chi tiết giàu tính gợi mở, như một cách thử sức với ngôn ngữ điện ảnh về các vấn đề xã hội của đạo diễn Trường Giang. Ở góc nhìn tích cực, việc mạnh dạn cài cắm những lớp nghĩa thị giác cho thấy anh không chỉ muốn làm một bộ phim “an toàn” về doanh thu. Những thử nghiệm, dù còn dè dặt nhưng cũng có nhiều ý nghĩa biểu tượng, ẩn dụ bằng hình ảnh thay vì hoàn toàn dựa vào thoại.
Đó là hoàn cảnh của người Việt nơi đất khách được phác họa qua các phân đoạn tại Anh, tuy không quá dài nhưng đủ để khắc họa về sự lạc lõng và khát vọng vươn lên. Những nhân vật trẻ mang trong mình ước mơ hội nhập, song đồng thời đối diện với áp lực mưu sinh và nỗi cô đơn rất riêng của người xa xứ. Đây là lát cắt thời sự, phản chiếu một bộ phận không nhỏ gia đình Việt có con em du học, xuất khẩu lao động hay định cư ở nước ngoài.
Một chi tiết khác gây chú ý là dòng graffiti xuất hiện phía sau cuộc trò chuyện giữa An và Phát. Dù không được nhấn mạnh bằng lời thoại, lớp chữ trên tường như một bình luận ngầm về tâm trạng nhân vật - nơi những suy nghĩ nổi loạn, hoài nghi và khát khao tự do hiện diện song song với trách nhiệm gia đình.

Như Vân được đánh giá đóng tròn vai nhân vật bà Lệ.
Những phân cảnh có sự xuất hiện của bà Lệ cũng có nhiều góc quay cho thấy căn nhà rộng lớn, đồ dùng đắt tiền nhưng tông màu lạnh lẽo vì thiếu vắng niềm vui hạnh phúc... Điều này phản ánh nội tâm bên trong của bà Lệ - có được cuộc sống giàu sang như mơ ước nhưng phải đánh đổi bằng tình cảm với chồng con. Tuy nhiên, các chi tiết này dừng lại ở mức “gợi”. Chúng như những nốt nhạc lặng trong bản hòa âm cảm xúc, tạo dư vị nhưng chưa đủ sức dẫn dắt mạch truyện hay thay đổi nhận thức người xem về tổng thể tác phẩm.

Anh Tú Atus và Đoàn Minh Anh đóng cặp trong phim ăn ý.
Phim vẫn bộc lộ sự thiếu gọn gàng trong xử lý tình huống. Một số mâu thuẫn được đẩy lên nhưng chưa được giải quyết trọn vẹn, khiến cao trào chưa thực sự “bật” như kỳ vọng. Thời lượng khá dài, nhịp phim chậm, phần độc diễn của nhân vật chính kéo dài cũng là điểm gây tranh cãi. Song, với một tác phẩm đầu tay, những hạn chế ấy có thể xem là "học phí" cần thiết.

Lê Khánh tiếp tục khẳng định tài năng và kinh nghiệm trong nhiều phân đoạn khó.
Không thể phủ nhận, thành công doanh thu của Nhà ba tôi một phòng còn đến từ sức hút cá nhân của Trường Giang. Nhưng nếu chỉ dựa vào thương hiệu, một bộ phim khó có thể trụ vững nhiều tuần giữa sự cạnh tranh khốc liệt. Việc khán giả vẫn lựa chọn tác phẩm cho thấy câu chuyện đã chạm đến một nhu cầu cảm xúc có thật trong xã hội: nhu cầu được nhìn thấy hình ảnh người cha thầm lặng, bền bỉ, sẵn sàng hy sinh vì con. Ở góc độ nghề nghiệp, dự án này có thể xem là bước khởi đầu tốt cho hành trình đạo diễn của Trường Giang. Từ nền tảng đầu tay còn nhiều bỡ ngỡ, anh có cơ hội nhìn lại, tinh chỉnh và nâng cấp tư duy dàn dựng trong những tác phẩm tiếp theo.
Trăm tỷ có thể là cột mốc đáng tự hào. Nhưng với một đạo diễn mới, giá trị lớn hơn nằm ở bài học, ở sự dấn thân và ở niềm tin rằng câu chuyện mình kể vẫn có thể mang lại nhiều cảm xúc cho khán giả vào những ngày đầu năm.
Bình luận (0)