Chức vô địch đầu tiên (mùa giải 1907-1908)
Dưới sự dẫn dắt của HLV tài ba Ernest Mangnall (bên trái), Man Utd đã có chức vô địch bóng đá Anh đầu tiên trong lịch sử CLB. Trong mùa giải này, Man Utd đã bỏ xa đội bóng đứng thứ 2 là Aston Villa đến 9 điểm. Ở mùa giải này, tiền đạo Sandy Turnbull (ngồi, hàng giữa, thứ ba từ phải sang) đã góp công lớn vào chức vô địch khi ghi 25 bàn trong 30 trận đấu.
Chức vô địch thứ 2 (1910-1911)
HLV Ernest Mangnall tiếp tục để lại dấu ấn của riêng mình khi đem về chức vô địch bóng đá Anh lần thứ 2 cho Man Utd. Trong mùa giải này, Man Utd dù đã để thua Aston Villa với tỷ số 2-4 ở vòng áp chót nhưng họ đã xuất sắc đánh bại Sunderland 5-1 ở vòng đấu cuối cùng để lên ngôi vô địch. Chức vô địch lần thứ hai này của Man Utd dựa trên nòng cốt đội hình từ chức vô địch đầu tiên ở mùa giải 1907/08.
Chức vô địch thứ 3 (1951-1952)
Người hâm mộ Man Utd phải chờ đợi 41 năm để được ăn mừng chức vô địch bóng đá Anh lần thứ 3 trong lịch sử CLB. Trong mùa giải này, Man Utd đã gặp phải sự cạnh tranh khốc liệt của Arsenal và Tottenham. Thế nhưng thầy trò HLV Sir Matt Busby đã có một mùa giải hết sức ấn tượng khi lên ngôi vô địch bằng chiến thắng 6-1 trước chính đối thủ Arsenal ở vòng đấu cuối cùng. Trong ảnh là tiền đạo Jack Rowley, anh chính là người đã có 30 pha lập công sau 40 trận trong mùa giải này của Man Utd.
Chức vô địch thứ 4 (1955-1956)
Với một đội hình trẻ đầy tài năng dưới sự dẫn dắt của HLV tài ba Sir Matt Busby đã thể hiện phong độ thuyết phục khi giành chức vô địch bóng đá Anh lần thứ 2 trong thập niên 50 của thế kỉ XX. Man Utd lên ngôi vô địch mùa bóng này sau khi đã bỏ xa 2 đối thủ bám đuổi là Blackpool và Wolves tới 11 điểm.
Chức vô địch thứ 5 (1956-1957)
Kế thừa thành công của mùa giải trước đó, Sir Matt Busby tiếp tục thể hiện tài năng trên băng ghế huấn luyện của Man Utd khi sử dụng hiệu quả bộ đôi Duncan Edwards và Tommy Taylor cùng tài năng của Sir Bobby Charlton. Trong mùa giải này, Man Utd không gặp quá nhiều khó khăn trên con đường chinh phục ngôi vô địch lần thứ 5 và cán đích sau khi đã bỏ xa đội xếp thứ hai là Tottenham và Preston với khoảng cách 8 điểm.
Chức vô địch thứ 6 (1964-1965)
Với sự tỏa sáng của hai ngôi sao lớn là George Best và Denis Law trong đội hình, Man Utd đã vượt qua sự bám đuổi quyết liệt của Leeds United để đoạt ngôi vô địch nhờ hơn chỉ số phụ (hiệu số bàn thắng/bại).
Chức vô địch thứ 7 (1966-1967)
Trong ảnh là HLV huyền thoại Sir Matt Busby cùng các học trò của mình trong ngày đăng quang. Chức vô địch lần thứ 7 bóng đá Anh của Man Utd là sự đóng góp lớn “bộ ba huyền ảo” George Best, Denis Law và Sir Bobby Charlton. Nổi bật nhất, Denis Law đã ghi được 23 bàn thắng trong mùa giải này và giúp Man Utd đăng quang trước 1 vòng đấu.
Chức vô địch thứ 8 (1992-1993)
26 năm sau thời kỳ đỉnh cao của Man Utd dưới thời Sir Matt Busby, Sir Alex Ferguson đã lại tái hiện những khoảnh khắc hoàng kim của Quỷ đỏ. Sau gần 7 năm tiếp quản “ghế nóng” tại Old Trafford, Sir Alex Ferguson mới giúp Man Utd đoạt được chức vô địch quốc gia đầu tiên. Đây cũng là mùa giải đầu tiên, giải hạng nhất Anh được đổi tên thành Premier League. Trong ảnh là Steve Bruce ăn mừng bàn thắng quan trọng trong chiến thắng 2-1 trước Sheffield Wednesday ở vòng đấu cuối cùng để qua đó giúp Man Utd đăng quang nghẹt thở.
Chức vô địch thứ 9 (1993-1994)
Bộ tứ Eric Cantona, Andrei Kanchelskis, Ryan Giggs và Mark Hughes đã chói sáng trong mùa giải này để giúp Man Utd đoạt chức vô địch Premier League lần thứ 2 trong kỷ nguyên của Sir Alex Ferguson. Trong ảnh là huyền thoại Bryan Robson (phải) nâng cao chiếc cúp vô địch cùng Steve Bruce. Đây được xem là lời chia tay ý nghĩa nhất của Bryan Robson với Man Utd sau 13 năm gắn bó.
Chức vô địch thứ 10 (1995-1996)
Từng bị Newcastle của HLV Kevin Keegan bỏ xa tới 12 điểm trên đường đua vô địch vào cuối tháng 1, song Quỷ đỏ đã vùng lên mạnh mẽ trong giai đoạn cuối mùa giải với sự xuất sắc của “King Eric” và thủ thành Peter Schmeichel. Trong ảnh là “King Eric” với kiểu áo bẻ cổ đã thành huyền thoại.
Chức vô địch thứ 11 (1996-1997)
Kế thừa sự thành công của mùa giải trước, Sir Alex và các học trò tiếp tục bảo vệ thành công ngai vương ở mùa giải tiếp theo 1996/97. Đây được xem như chức vô địch đánh dấu sự thống trị của Man Utd ở kỷ nguyên Premier League. Trong mùa giải này, Man Utd đoạt ngôi vô địch với 75 điểm và bỏ xa các đội bám đuổi là Arsenal cùng Newcastle đến 7 điểm.
Chức vô địch thứ 12 (1998-1999)
Mùa giải đại thành công của Man Utd khi thầy trò Sir Alex đoạt “cú ăn ba” vô tiền khoáng hậu bao gồm chức vô địch FA Cup, Premier League và Champions League. Mùa giải này cũng chứng kiến sự trưởng thành của một “thế hệ vàng” của Man Utd với những cái tên như Andy Cole, Dwight Yorke, Teddy Sheringham, Ole Gunnar Solskjaer, David Beckham, Paul Scholes, Ryan Giggs, Jaap Stam, Peter Schmeichel, Gary Neville…
Chức vô địch thứ 13 (1999-2000)
Không thành công như mùa giải trước đó nhưng Man Utd vẫn bảo vệ thành công ngôi vương Premier League khi kết thúc 38 vòng đấu với 91 điểm, bỏ xa đối thủ cạnh tranh trực tiếp là Arsenal tới 18 điểm.
Chức vô địch thứ 14 (2000-2001)
Dù gặp phải sự cạnh tranh khá quyết liệt từ Arsenal nhưng thầy trò HLV Sir Alex vẫn cán đích với ngôi vương Premier League. Tại mùa giải này, Man Utd kết thúc mùa giải khi chỉ đạt được 80 điểm sau 38 vòng đấu nhưng vẫn bỏ xa Arsenal 10 điểm. Trong mùa bóng này, Man Utd cũng đoạt chức vô địch Carling Cup.
Chức vô địch thứ 15 (2002-2003)
Bị Arsenal bỏ xa đến 8 điểm trên BXH khi mùa giải đã bước vào giai đoạn tháng Hai. Không ai nghĩ rằng chức vô địch sẽ tuột khỏi tay của The Gunners nhưng Quỷ đỏ đã có cú nước ngoạn mục để kết thúc mùa giải với 83 điểm, bỏ xa Arsenal đến 5 điểm trên BXH.
Chức vô địch thứ 16 (2006-2007)
Trong một mùa giải không được đánh giá cao như Arsenal hay Chelsea nhưng Man Utd đã đòi lại ngai vương Premier League bằng sự nỗ lực của mình. Trong mùa giải này, Sir Alex và các học trò đã lần lượt đánh bại các đối thủ lớn như Man City, Chelsea và hòa Arsenal trong giai đoạn lượt về để kết thúc mùa giải với 89 điểm, bỏ xa The Blues 6 điểm.
Chức vô địch thứ 17 (2007-2008)
Tiếp tục là một mùa giải đại thành công của Man Utd dưới thời Sir Alex khi họ đoạt cả chức vô địch Premier League lẫn Champions League. Tại Premier League, Man Utd và Chelsea đã bằng điểm khi chỉ còn 2 vòng đấu nữa là kết thúc. Tuy nhiên, Man Utd đã bản lĩnh khi lần lượt đánh bại West Ham và Wigan trong 2 vòng đấu cuối (trong khi Chelsea chỉ kiếm được 4 điểm trước Newcastle và Bolton) để đăng quang. Còn ở Champions League, Man Utd đã vượt qua Chelsea trên loạt sút luân lưu cân não để đoạt chức vô địch. Một mùa giải ngọt ngào cho Man Utd cùng các CĐV của mình.
Chức vô địch thứ 18 (2008-2009)
Khi Chelsea không còn là thế lực cạnh tranh mạnh mẽ với Man Utd thì Liverpool là “cái gai trong mắt” của Sir Alex và các học trò. Liên tục bị Liverpool dẫn điểm trong giai đoạn lượt đi nhưng Man Utd đã thi đấu hết sức ổn định trong giai đoạn lượt về để bảo vệ thành công ngai vương với 90 điểm, hơn kẻ bám đuổi Liverpool 4 điểm.
Chức vô địch thứ 19 (2010-2011)
Với chức vô địch này, Sir Alex đã giúp Man Utd trở thành đội bóng giàu thành tích nhất Anh quốc với 19 chức vô địch trong lịch sử. Trong ảnh là khoảnh khắc Rooney ghi bàn đánh bại Man City trong trận derby thành Manchester.
Chức vô địch thứ 20 (2012-2013)
Sau một mùa giải cay đắng nhìn “gã hàng xóm” Man City đoạt ngôi vương, Man Utd đã có cuộc báo thù ngọt ngào. Rất nhiều người đã nghĩ Man Utd sẽ rất khó để lấy lại chức vô địch khi mùa giải mới bắt đầu bởi sự cạnh tranh quyết liệt từ Man City. Tuy nhiên với những sai lầm từ chính đối thủ Man City hay Chelsea đã tạo điều kiện Man Utd đoạt ngôi vô địch sớm trước 4 vòng đấu sau chiến thắng 3-0 trước Aston Villa rạng sáng nay.
Bình luận (0)