Tính chân thực của phim tài liệu: Bạn có tin vào những điều mình thấy?

VTV.vn - Trong thời đại AI, khi xem một bộ phim tài liệu, khán giả luôn phải đặt câu hỏi: Chi tiết này có thật không? Nếu không thật, liệu chúng ta có đủ khả năng để nhận ra?

Có một thời, khán giả xem phim tài liệu với một niềm tin gần như tuyệt đối: những gì hiện lên trên màn ảnh là sự thật. Nhưng trong thời đại streaming và trí tuệ nhân tạo, niềm tin ấy không còn vững như trước. Khi một giọng nói có thể được phục dựng dù chủ nhân đã qua đời, khi một đoạn “tư liệu lịch sử” có thể được tạo ra chỉ bằng một câu lệnh, câu hỏi khán giả đặt ra không còn là “Bộ phim này hay hay dở?”, mà là “Nó có thật không?”. Và điều đáng sợ hơn là, nếu không thật, liệu chúng ta có đủ khả năng để nhận ra?

Tính chân thực của phim tài liệu:  Bạn có tin vào những điều mình thấy? - Ảnh 1.

Tranh cãi về tính chân thực của bộ phim tài liệu Stories We Tell (2012) của Sarah Polley tập trung vào việc liệu đây là sự thật khách quan hay chỉ là góc nhìn chủ quan, được dàn dựng lại của đạo diễn. Ảnh: Netflix

Một khái niệm vốn không đơn giản

Ngay cả trước khi AI xuất hiện, tính chân thực của phim tài liệu đã phức tạp hơn vẻ bề ngoài. Máy quay không tự vận hành. Nó được đặt ở một vị trí cụ thể. Cảnh này được giữ lại, cảnh kia bị cắt bỏ. Nhịp dựng có thể khiến một nhân vật trở nên đáng thương hoặc đáng ngờ. Âm nhạc có thể đẩy cảm xúc lên cao hoặc gieo vào người xem một mối nghi hoặc.

Các series tài liệu tội phạm ăn khách trên nền tảng trực tuyến là ví dụ rõ nét. Không ít bộ phim khiến công chúng tin rằng một người bị kết án oan, chỉ để sau đó xuất hiện những phân tích chỉ ra phim đã lược bỏ hoặc sắp xếp lại thông tin theo hướng có lợi cho câu chuyện. Sự kiện là có thật, nhưng cấu trúc kể chuyện đã được thiết kế như một kịch bản truyền hình nhiều tập: có cao trào, có cú twist, có “nhân vật phản diện”.

Phim tài liệu không hẳn là dối trá, nhưng cũng chưa bao giờ hoàn toàn trung tính. Nó luôn là một góc nhìn. Vấn đề nằm ở chỗ: khán giả vẫn tin rằng chất liệu nền tảng - những hình ảnh lịch sử, những đoạn ghi âm - là có thật. Đó là “khế ước ngầm” giữa người kể và người xem.

Khi AI làm lung lay “khế ước” ấy

Vài năm gần đây, giới làm phim tài liệu bắt đầu thừa nhận - hoặc bị phát hiện - đã sử dụng giọng nói nhân tạo, hình ảnh “lịch sử” do AI tạo ra, thậm chí những bài báo hay hiện vật chưa từng tồn tại, mà không thông báo rõ cho khán giả. Có những đoạn lồng tiếng được tạo từ phần mềm huấn luyện trên giọng nói thật; có những bức ảnh “cũ” được dựng lại bằng thuật toán. Khán giả xem và tin rằng đó là tư liệu gốc.

Một số nhà làm phim cho rằng công nghệ chỉ là công cụ. Nhưng điều khiến nhiều chuyên gia lo ngại không phải là AI, mà là sự thiếu minh bạch trong cách sử dụng nó. Nếu khán giả không biết đâu là tư liệu gốc, đâu là sản phẩm thuật toán, niềm tin có thể sụp đổ rất nhanh. Và khi niềm tin không còn nữa, phim tài liệu mất đi nền tảng tồn tại.

AI không dừng ở việc tạo ra hình ảnh giả; nó còn kéo theo một hệ quả nguy hiểm hơn: mọi hình ảnh thật cũng có thể bị bác bỏ. Với phim tài liệu, đây là cơn ác mộng. Những bộ phim dựa trên camera gắn trên mũ lính, camera đeo người của cảnh sát, hay những thước phim do người dân ghi lại - vốn từng là bằng chứng mạnh mẽ - nay có thể bị phủ nhận chỉ bằng một câu: “Deepfake thôi mà”.

Tính chân thực của phim tài liệu:  Bạn có tin vào những điều mình thấy? - Ảnh 2.

Phim tài liệu Roadrunner gây tranh cãi vì dùng AI giả giọng cố đầu bếp Anthony Bourdain mà không thông báo cho khán giả. Ảnh: The New Yorker

Streaming và áp lực “giải trí hóa” sự thật

Công nghệ không phải yếu tố duy nhất làm thay đổi phim tài liệu. Thị trường cũng góp phần không nhỏ.

Nhu cầu khổng lồ từ các nền tảng streaming tạo ra một dòng phim tài liệu tập trung vào tội phạm, giáo phái, bê bối người nổi tiếng. Nhịp dựng nhanh, âm nhạc dồn dập, cliffhanger cuối tập - mọi thứ được tối ưu cho lượt xem và thuật toán.

Trong môi trường sản xuất gấp gáp ấy, việc tìm kiếm và xác thực tư liệu tốn kém thời gian lẫn chi phí. Vì thế, cám dỗ sử dụng AI để “lấp đầy khoảng trống” ngày càng lớn.

Và nghịch lý thay, chính khán giả cũng góp phần duy trì vòng xoáy này. Những bộ phim giật gân, dễ xem, nhiều twist thường được ưu ái hơn so với các tác phẩm chậm rãi, giàu tư liệu gốc và đòi hỏi suy ngẫm.

Một xu hướng ngược: minh bạch và tự ý thức

Trước những hoài nghi đó, một số nhà làm phim chọn cách đi ngược lại: thay vì cố tỏ ra khách quan tuyệt đối, họ công khai sự chủ quan của mình.

Họ xuất hiện trong phim. Họ nói rõ phương pháp thực hiện. Họ chỉ ra đâu là tư liệu gốc, đâu là tái dựng. Một số tổ chức quốc tế đã đề xuất bộ nguyên tắc minh bạch: nếu sử dụng AI để phục chế ảnh hay tạo giọng nói, phải thông báo ngay trên màn hình, thay vì chỉ ghi ở phần credit - bởi các đoạn phim có thể bị cắt rời và lan truyền ngoài ngữ cảnh.

Tính chân thực, trong cách tiếp cận này, không còn là lời khẳng định “đây là sự thật tuyệt đối”, mà được hiểu như sự trung thực trong quy trình: tôi đã làm phim như thế nào, tôi dùng công cụ gì, giới hạn của tôi ở đâu.

Nghịch lý thay, sự thừa nhận giới hạn ấy lại khiến tác phẩm đáng tin hơn.

Khán giả của thời đại kiểm chứng

Khán giả hôm nay không còn thụ động. Sau khi xem một bộ phim tài liệu, họ tìm kiếm thêm thông tin, so sánh nguồn, đọc phản biện. Một chi tiết sai lệch có thể bị phát hiện chỉ trong vài giờ.

Phim tài liệu không còn là “lời tuyên bố cuối cùng”. Nó là một mảnh ghép trong hệ sinh thái thông tin rộng lớn - nơi mọi mảnh ghép đều có thể bị soi chiếu.

Điều này buộc nhà làm phim phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Bởi một khi niềm tin bị đánh mất, rất khó để lấy lại.


Chân thực - một thỏa thuận mới

Vậy tính chân thực của phim tài liệu hôm nay nằm ở đâu? Có lẽ nó không còn là lời cam kết về “sự thật tuyệt đối” mà là một thỏa thuận mới giữa người kể và người xem.

Người làm phim cam kết: Tôi có thể chọn góc nhìn, có thể dựng lại, có thể sử dụng công nghệ – nhưng tôi sẽ không cố ý đánh lừa bạn. Tôi sẽ minh bạch về những gì được tạo ra, phục chế hay tái dựng.

Khán giả chấp nhận: Tôi hiểu đây là một cách kể, không phải toàn bộ câu chuyện. Tôi sẽ xem, suy ngẫm và kiểm chứng khi cần.

Trong một thế giới nơi hình ảnh có thể được tạo ra bằng thuật toán, thứ quý giá nhất không còn là độ sắc nét của khung hình, mà chính là sự rõ ràng trong thái độ.

Phim tài liệu, suy cho cùng, không đơn thuần là cuộc truy tìm sự thật bên ngoài; đó còn là hành trình gìn giữ niềm tin bên trong - niềm tin rằng giữa vô vàn lớp lọc và hiệu ứng, vẫn có những con người đang nỗ lực bảo vệ ký ức chung của chúng ta khỏi bị làm vẩn đục.

Và có lẽ, đó mới là cuộc chiến quan trọng nhất của phim tài liệu trong kỷ nguyên AI.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bình luận không đăng nhập

Bạn không thể gửi bình luận liên tục.
Xin hãy đợi 60 giây nữa.