Theo lịch sử của làng để lại, năm 1112 thời Lý Nhân Tông, vị Thành hoàng làng Nguyễn Công Phạm về tu tại đền Dịch Diệp, ông cùng dân làng tu bổ lại đền, đúc chuông, làm tượng, trồng cây tạo cảnh, trong đó có trồng cây Bồ Đề.

Năm 1962, cơn bão số 7 gây mưa to, gió lớn đã làm gãy 1 cành chính cao lớn nhất của cây Bồ Đề. Rất may cây Bồ Đề chỉ bị nghiêng, sau này phát triển thêm 5 cành nên mới có dáng như bàn tay xòe 5 ngón.

Mặc dù trải qua hàng trăm năm, nhiều cuộc chiến tranh tàn khốc, thế nhưng hiện nay “Bồ Đề Đại lão” vẫn xanh tươi, cành lá sum suê, nhiều tán trồng lên nhau, phát triển rộng lớn.

Cây có chu vi gốc 9m, độ cao khoảng 20m, tán rộng và có hình dáng như bàn tay xòe 5 ngón, hơi nghiêng mình về phía hồ nước.

Xung quanh thân cây Bồ Đề mọc ra những chiếc rễ to khoảng 40cm, tựa như các xúc tua của con bạch tuộc khổng lồ.

Hiện tại, cây Bồ Đề phát triển tốt, không bị sâu bệnh. Lá cây có hình trái tim, phần chóp kéo dài đặc biệt, quả có màu xanh lục, đen tía. Nhìn từ xa, cả tán cây Bồ Đề tựa như mâm xôi.

Cuộc đời “Bồ Đề Đại lão” đã gắn liền với bao thế hệ trong làng, lớn lên và phát triển theo năm tháng; cứ thế hệ trước kể cho thế hệ sau về cuộc đời của “cụ” cây, hình ảnh đó đã ăn sâu vào người dân nơi đây.

Vào những buổi trưa hè, người dân thường ra ngồi dưới gốc cây Bồ Đề hóng mát. Hình ảnh cây Bồ Đề cổ thụ đã trở nên quá quen thuộc với người dân làng Dịch Diệp.

Các vị cao niên trong làng cho rằng, cây Bồ Đề là biểu tượng của sự trường thọ, mang tính kiên trì, nhẫn nại và đầy đặn của người dân Dịch Diệp, bởi mọi người coi Bồ Đề Đại lão như một vị “Đại lão tiên nhân”.

Ông Trần Duy Hội, Trưởng thôn Dịch Diệp thông tin, tháng 4/2021, cây Bồ Đề được Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam công nhận là Cây Di sản Việt Nam.
Bình luận (0)